Thành phố về đêm mờ sáng ánh đèn. Trong căn hộ tầng 16 của khu chung cư mới, Lan, một cô gái trẻ nổi tiếng trên mạng xã hội, đang livestream trang điểm trước hàng ngàn người theo dõi.
Cô cười, giọng trong trẻo, khéo léo khoe làn da trắng mịn dưới ánh đèn. Sau lưng cô, tấm gương lớn chiếm trọn một mảng tường, viền đèn LED trắng sáng.
“Các bạn thấy không, gương này là mình mới mua ở chợ đồ cổ trong Đà Lạt nha. Gương cổ, soi lung linh, hợp phong thủy nữa. Mình treo ngay phòng ngủ để lấy ánh sáng sớm, đẹp mê luôn!”
Cô không hề biết, chiếc gương ấy từng được người ta niêm phong bằng bùa đỏ, nhưng chủ tiệm thấy “xấu xí” nên bóc ra cho dễ bán.
Đêm đó, Lan ngủ muộn. Đồng hồ điểm 2 giờ sáng, cô giật mình tỉnh dậy – tiếng gì đó lạ vang lên trong phòng, nhẹ như tiếng… khóc.
“…ư… ư…”

Cô bật đèn ngủ, đảo mắt nhìn quanh, không có ai. Chỉ có tấm gương phản chiếu bóng mình trong bộ đồ ngủ, tóc rũ xuống vai.
Nhưng trong gương, hình phản chiếu của cô đang khóc.
Mắt Lan mở to. Cô đưa tay sờ mặt – khô ráo. Nhưng bóng trong gương, nước mắt chảy dài, môi mấp máy:
“Trả lại cho tôi…”
Lan hét lên, ném gối vào gương. Ánh sáng chớp một cái, rồi tất cả trở lại bình thường. Cô thở dốc, tự trấn an: “Mình làm việc khuya quá, ảo giác thôi.”
Ngày hôm sau, cô kể chuyện với bạn thân, cười xòa:
“Chắc gương cổ bị ám thật. Mà thôi, chụp ảnh sống ảo thì đẹp lắm!”
Tối đó, cô lại livestream, quay clip hướng dẫn dưỡng da. Khi tua lại để chỉnh video, cô chết lặng, trong đoạn quay, ở giây thứ 42, phía sau vai cô, trong gương có một người con gái khác.
Tóc dài che nửa mặt, váy trắng ướt sũng nước, mắt đen ngòm, lặng lẽ nhìn cô bằng ánh nhìn trống rỗng.
Lan run rẩy, tắt máy, định gọi thầy phong thủy. Nhưng khi mở điện thoại, màn hình hiện lên dòng chữ mờ mờ, như ai đó viết ngay trên gương:
“Đừng livestream ở đây nữa…”
Sáng hôm sau, Lan đem gương xuống tầng hầm, tính bỏ. Nhưng bảo vệ khu chung cư vội ngăn:
“Cô ơi, gương này quen lắm… Hình như là cái gương nhà cô gái ở phòng 1605 hồi năm ngoái. Cô ấy… nhảy lầu chết, ngay trước tấm gương.”
Lan rụng rời. Cô lắp bắp hỏi:
“Sao… sao lại nhảy?”
“Nó làm nghề mẫu ảnh, bị người ta bôi nhọ, trầm cảm. Tối đó, nó soi gương livestream khóc suốt, rồi bước qua lan can… Người ta nói, hồn nó vẫn còn trong gương, vì lúc đó gương chưa tắt camera.”
Lan đứng chết lặng. Cô nhớ lại ánh mắt ấy, ánh mắt người trong gương, lạnh như đêm.
Tối hôm đó, Lan quyết định mang gương đến chùa gần nhà, định quyên lại cho sư trụ trì hóa giải. Nhưng giữa đường, xe cô chết máy ngay đoạn dốc vắng. Cô quay kính chiếu hậu, và thấy bóng người trong gương đang ngồi ghế sau, khẽ cười, hai hàng nước mắt lăn dài.
“Đừng chiếu ánh sáng vào tôi nữa… tôi mệt lắm rồi…”
Lan run cầm cập, bước xuống xe, bỏ chạy, để mặc gương rơi xuống đường, vỡ tan thành trăm mảnh.
Trong khoảnh khắc ấy, cô nghe vang lên một tiếng thở dài – nhẹ, như được giải thoát.
Một tuần sau, Lan quay lại chùa, thắp hương. Cô kể chuyện với sư thầy, giọng run run. Sư chỉ cười hiền, nói chậm rãi:
“Gương vốn là vật phản chiếu. Con soi cái gì trong đó – là cái ấy sẽ nhìn lại con. Gương cổ từng giữ hồn người, vì con người gửi vào đó nỗi đau chưa nói được. Hôm con vỡ gương, là lúc cô ấy được buông bỏ.”
Lan im lặng, rồi lặng lẽ quyên tiền trùng tu điện Phật. Từ hôm ấy, cô không livestream trong phòng nữa, chỉ mở video ngoài sân, nơi có nắng sớm, chim hót và mùi nhang nhẹ.
Lời kết:
Ánh sáng càng chói, bóng tối càng đậm.
Người ta chỉ sợ ma trong gương, mà quên rằng: điều đáng sợ nhất là khi ta soi thấy chính phần tối trong mình.
#amcomat