Nếu một ngày bạn thức dậy với một trực giác mạnh mẽ, một quyết định rõ ràng hay một cảm giác an yên không cần lý do, đừng vội bỏ qua, bởi có thể đó chính là điều linh hồn bạn đã mang về sau chuyến du hành ban đêm. Đêm nay, trước khi ngủ, đừng chỉ nhắm mắt, hãy dừng lại, buông xuống và thì thầm một ý nguyện, bởi giấc ngủ không phải là khoảng trống vô thức mà là một hành trình, và linh hồn bạn đã đi con đường ấy từ rất lâu trước khi bạn kịp nhớ ra.
Giấc ngủ không kết thúc một ngày, nó mở ra một thế giới khác. Bạn đã bao giờ tỉnh dậy với cảm giác như mình vừa trở về từ một nơi rất xa, tim còn đập nhanh, cảm xúc vẫn nguyên vẹn, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy bạn không chắc đâu là mơ, đâu là thật? Có những giấc mơ không tan biến khi mở mắt, chúng bám lại âm ỉ như thể bạn vừa sống một cuộc đời khác trong khi thân xác nằm yên. Người ta nói đó chỉ là hoạt động ngẫu nhiên của não bộ, nhưng nếu vậy vì sao có những giấc mơ lại đủ sức thay đổi cả một đời người. Khi bạn ngủ, cơ thể dần tắt, hơi thở chậm lại, ý thức quen thuộc rút lui, nhưng có một thứ không ngủ, đó là linh hồn.
Edgar Cayce gọi giấc ngủ là một cánh cửa, không phải cánh cửa khép lại mà là cánh cửa mở ra, nơi mỗi đêm linh hồn lặng lẽ rời khỏi thân xác, du hành qua những cảnh giới mà ban ngày bạn không thể chạm tới. Có người bước vào cõi biên giới và gặp lại những người thân đã mất, không mờ nhạt, không xa cách, mà rõ ràng và ấm áp đến mức khi tỉnh dậy nước mắt đã rơi từ lúc nào không hay. Có người chạm đến thư viện vô hình của vũ trụ, nơi mọi ký ức và khả năng đều được lưu giữ, để mang về những lời giải mà lý trí chưa từng tìm ra. Và hiếm hơn nữa, có những linh hồn đi xa đến mức không còn hình ảnh hay ngôn từ, chỉ còn ánh sáng và một cảm giác bình an sâu thẳm đủ để làm thay đổi cách họ sống suốt phần đời còn lại.
Nhưng giấc ngủ không vô hại, nó phản chiếu đúng thứ bạn mang theo; nếu bạn chìm vào giấc ngủ trong sợ hãi, giận dữ và hỗn loạn, linh hồn sẽ bị níu lại ở những tầng thấp, còn khi bạn bước vào giấc ngủ với sự tĩnh lặng, ý nguyện rõ ràng và một lời cầu nguyện thầm thì, cánh cửa sẽ mở theo một cách khác. Bạn không cần phải tin, chỉ cần nhớ lại những đêm ngủ trong bất an thì giấc mơ hiếm khi dịu dàng, và những đêm ngủ trong bình an thì sáng dậy lòng thường nhẹ hơn dù không biết vì sao. Giấc mơ không đến để giải trí, chúng đến để nhắc nhớ rằng cái chết không chấm dứt tình yêu, rằng trí tuệ bạn tìm kiếm đã ở sẵn bên trong, và rằng cơ thể có thể mệt mỏi nhưng linh hồn thì không bao giờ ngừng học hỏi.
. Sưu tầm
Vì tôi không muốn bài viết quá dài, nên tôi chọn bài giới thiệu và chuyên sâu hơn. Bạn muốn đọc thêm thông tin thực tế về nghiên cứu này? hãy đọc tiếp ở đây: