Tuyến xe đêm số 27 – đường Quốc lộ 7, nối từ thị trấn Hòa Bình lên xã miền núi An Lạc – chỉ còn một tài xế duy nhất dám nhận chuyến.
Đó là anh Lâm, 45 tuổi, lái xe hơn hai mươi năm, lặng lẽ, ít nói, không vợ con.
Người ta bảo tuyến đó “có ma”, vì ba năm trước từng xảy ra tai nạn, cả chuyến xe lật xuống vực, chết sạch 18 người, trong đó có một cô gái trẻ chưa đến 25 tuổi.
Từ đó, đêm nào cũng có người nghe tiếng chuông gọi vé, tiếng dép bước lên sàn xe, dù xe trống không.
Nhưng Lâm không tin.
Anh nói:
“Xe đêm ít người, đường vắng, nghe gió cũng tưởng tiếng ma.”
🕯 1. Người khách lạ giữa đêm
Đêm ấy, trời âm u, mưa lắc rắc.
Lâm lái xe từ bến, chỉ có ba hành khách.
Đến trạm cuối, anh dừng lại, tắt đèn, nhưng khi soi gương chiếu hậu, anh thấy một cô gái ngồi hàng ghế cuối, tóc dài, áo khoác trắng, cúi đầu ôm túi.
“Cô ơi, trạm cuối rồi, xe nghỉ!” – anh gọi.
Cô gái không đáp.
Anh bước xuống, định lay dậy, thì… ghế trống trơn.
Chỉ còn một chiếc vé cũ, ố vàng, in ngày… 13 tháng 8 năm 2022 – đúng ngày chiếc xe năm ấy gặp tai nạn.
Lâm lạnh sống lưng.
Nhưng anh vẫn cố bình tĩnh:
“Chắc ai đó làm rơi lại thôi.”
🕯 2. Bóng trắng bên vệ đường
Từ hôm đó, đêm nào Lâm cũng thấy cô gái ấy.
Lúc thì ngồi sau xe, lúc đứng bên vệ đường giơ tay vẫy.
Mỗi lần anh phanh lại, cô biến mất, chỉ còn vệt nước loang như dấu chân trần.
Một tối, anh không chịu nổi nữa, dừng xe, mở cửa gọi to:
“Nếu cô là người… thì lên xe tôi chở. Nếu là ma… thì xin nói một lời, tôi không hại cô đâu!”
Tiếng mưa rơi đều.
Một bóng người hiện ra, mờ ảo trong ánh đèn pha.
Giọng cô gái nhẹ như hơi thở:
“Em chưa về nhà…”
🕯 3. Vé chưa xé
Anh Lâm run, nhưng vẫn mở cửa cho cô lên.
Cô ngồi yên hàng ghế cuối, đầu cúi, không nói.
Anh nhìn qua gương – bóng cô không phản chiếu.
Nhưng kỳ lạ, anh lại cảm thấy ấm, không phải sợ hãi.
“Cô muốn về đâu?” – anh hỏi.
“Trạm cuối… nhà em ở đó.” – cô đáp, giọng như từ xa vọng lại.
Đến trạm cuối, cô đứng dậy, đưa anh một tờ vé cũ, mỉm cười khẽ:
“Cảm ơn anh… lần này, em đã được xuống.”
Cô bước ra, hòa vào màn mưa.
Khi anh nhìn lại – ghế trống, vé trên tay anh ướt nhòe, dòng chữ in mờ:
“Hành khách: Lê Minh Châu – Chuyến xe định mệnh.”
🕯 4. Sự thật trong hồ sơ tai nạn
Vài ngày sau, vì tò mò, anh tìm đến đồn công an xã An Lạc, xin xem lại hồ sơ tai nạn năm 2022.
Trong danh sách nạn nhân, có Lê Minh Châu – nữ, 24 tuổi, thi thể mất tích, chưa từng tìm thấy.
Cán bộ kể:
“Chiếc xe lật xuống vực, nước cuốn mạnh, chỉ tìm được 17 người. Còn cô Châu – biến mất không dấu vết.”
Anh Lâm lặng người.
Từ đó, đêm nào anh cũng thắp một nén nhang trên xe trước khi chạy.
🕯 5. Đêm cuối cùng trên tuyến 27
Một năm sau, tuyến xe bị cắt, vì không còn khách.
Đêm chia tay, anh Lâm lái chuyến cuối.
Giữa đường vắng, một bóng người đứng giữa mưa, giơ tay vẫy.
Là cô gái ấy.
Anh mỉm cười, dừng xe, mở cửa:
“Lên đi, chuyến cuối rồi.”
Cô bước lên, khẽ gật đầu:
“Cảm ơn anh… vì đã đưa em về suốt năm qua.”
Rồi cô đặt vào ghế một đóa cúc trắng, nói nhỏ:
“Em phải đi rồi. Đừng lái đêm nữa, anh ơi.”
Cô biến mất – nhẹ như sương.
Khi Lâm nhìn ra ngoài, trời đã hửng sáng, lần đầu tiên anh thấy mặt trời mọc trên tuyến đường ấy.
🌕 Lời kết:
Không phải linh hồn nào vất vưởng cũng để hại người.
Có những linh hồn chỉ còn một lời cảm ơn chưa nói, một chuyến xe chưa kịp xuống.
“Đôi khi, người sống là kẻ lang thang –
còn người chết mới thật sự tìm được đường về.”